Tìm hiểu về chứng chán ăn

Chán ăn và háu ăn Chán ăn hoặc háu ăn là nguyên nhân dẫn đến các bệnh lý do rối loạn dinh dưỡng và càng ảnh hưởng nhiều hơn đến tâm lý, tinh thần của người bệnh.

Các rối loạn này có thể tạm chia thành hai nhóm lớn là chán ăn (Biếng ăn ở trẻ em) và háu ăn (ăn vô độ). Việc không cung cấp đủ hoặc cung cấp quá mức năng lượng cho cơ thể là nguyên nhân dẫn đến các bệnh lý do rối loạn dinh dưỡng và càng ảnh hưởng nhiều hơn đến tâm lý, tinh thần của người bệnh.

 

Chứng chán ăn

Các hình thức của chán ăn có thể là ăn số lượng ít, kén ăn (chỉ ăn một số món), không muốn ăn, cảm giác ngán thức ăn, dễ nôn ói, trẻ em thì ngậm, không chịu nhai, nuốt.

Nếu mức độ biếng ăn nhẹ dùng  thuốc cho trẻ biếng ăn và tạm thời do cơ thể bị nhiễm trùng, do trẻ bị ép ăn “bạo lực” dẫn đến biếng ăn tâm lý, những giai đoạn biếng ăn sinh lý trong 1 – 2 tuần khi trẻ mọc răng, học bò, học đi…; tại sao trẻ biếng ăn vì trẻ bị thiếu máu do thiếu sắt, thiếu kẽm, thiếu Vitamin A… do chế độ ăn không phù hợp; người lớn bị căng thẳng (stress)… thì có thể gọi là biếng ăn “bình thường”.

Hoặc ở những trẻ béo phì, gia đình có di truyền khả năng ăn dễ, cha mẹ béo phì thì đứa con cũng háu ăn giúp trẻ ăn ngon miệng và béo phì là những trường hợp háu ăn “bình thường”.

Những rối loạn ăn uống rất “bất thường” có thể gặp ở trẻ lớn và người lớn (thường là giới nữ) là chứng chán ăn tâm thần, ăn rồi tự móc ói, ăn vô độ là những biểu hiện nặng do rối loạn tâm thần ảnh hưởng nặng nề đến thể chất và có thể tử vong vì kiệt sức, suy dinh dưỡng, hoặc dẫn đến bệnh béo phì, bệnh đái tháo đường, tăng huyết áp và bệnh tim mạch.

Các rối loạn ăn uống ảnh hưởng lớn đến phái nữ độ tuổi từ 12 – 35, nhưng các nhóm khác cũng cho thấy nguy cơ đang tăng dần. Rối loạn ăn uống tác động đến tất cả các nước và chủng tộc, không một nhóm người nào được loại trừ.

Thanh niên và thiếu niên, theo các số liệu thống kê được cho là có nguy cơ cao mắc bệnh này, do các phương tiện truyền thông đã đưa ra các tiêu chuẩn hình mẫu “gầy mới đẹp”.

Theo ước tính, trong suốt cuộc đời, một phụ nữ Hoa Kỳ có từ 5 – 7% khả năng rối loạn ăn uống do tâm thần. Đối với trẻ mắc bệnh này thì phần lớn rơi vào độ tuổi từ 10 – 20. Các nghiên cứu chỉ ra rằng, 80% các em không hài lòng về ngoại hình và trọng lượng cơ thể và nhiều trẻ em gái sẵn sàng cho việc ăn kiêng.

Căng thẳng tâm lý cũng là nguyên nhân làm phát triển bệnh. Người bệnh có nhận thức sai lệch về hình dáng cơ thể, thường cho rằng mình quá béo trong khi thực tế là thiếu cân giúp bé tăng cân.

Rối loạn ăn uống nặng để lại các hậu quả thể chất nghiêm trọng:
– Tai hại cho thận.

– Nhiễm trùng đường tiểu và làm hại đến ruột già.
– Mất nước, táo bón, tiêu chảy.

– Động kinh, co giật bắp thịt hay chuột rút.
– Chứng ăn không tiêu kinh niên.

– Mất kinh hoặc kinh nguyệt thất thường.
– Suy yếu hầu hết các bộ phận cơ thể.

Nhiều hậu quả của chứng chán ăn tâm thần liên quan đến việc suy dinh dưỡng, gồm có:
– Có trọng lượng thấp một cách bất thường (ít hơn 85% so với tuổi và chiều cao, hoặc có BMI <= 17,5).

– Mất kinh (mất kinh được định nghĩa là không có kinh trong ba chu kỳ kinh nguyệt liên tiếp) đối với phái nữ.
– Có nỗi sợ hãi để lấy lại trọng lượng cơ thể bình thường hoặc trở nên béo và có mối bận tâm quá mức đến trọng lượng cơ thể và ngoại hình.

– Cực kỳ nhạy cảm với thời tiết lạnh.
– Không có khả năng tập trung và suy nghĩ hợp lý.